SẮC MÀU TRONG BÓNG TỐI

Esref Armagan

*

Người Thổ Nhĩ Kỳ  rất tự hào về một họa sĩ rất đặc biệt của xứ sở họ: Esref Armagan một người rất giàu trí tưởng tượng đã sáng tạo những tác phẩm hội họa với những gam màu hết sức sinh động.

 

Esref Armagan 9

*

Sự khác biệt giữa họa sĩ này với những họa sĩ khác là ông chưa bao giờ thấy  ánh sáng,  chưa bao giờ nhìn thấy màu sắc và chưa bao giờ thực sự nhìn thấy vật và người mà ông đưa vào tranh. Một sự khác biệt nữa là ông chưa bao giờ được ai chỉ dạy cách vẽ hay được huấn luyện về phương pháp hội họa.

 

Esref Armagan 1

*

Esref Armagan, sinh 1953, là con một gia đình nghèo và không được đi học hay đi chơi như các bạn vì ông bị mù từ lúc mới lọt lòng. Từ lúc còn bé thường ngày ông vẽ bằng cách cầm đinh đục lỗ tạo hình lên những thùng giấy các-tông  do cha ông mang về từ chỗ làm. Sau đó ông thử vẽ những vật dụng  thường ngày ông sờ mó được. Dần dà việc này trở thành niềm đam mê. Ông thuộc tên các màu và nhớ vật nào có màu gì.

 

Esref Armagan 3

*

Đến năm 18 tuổi ông bắt đầu vẽ bằng sơn màu và chỉ dùng tay, không dùng bút lông. Đây cũng là một lối vẽ không giống bất cứ ai. Tranh của ông có không gian ba chiều và phối cảnh chính xác như bất cứ họa sĩ sáng mắt nào. Ông có một kệ để sơn màu theo hệ thống để khỏi lẫn lộn. Ông vẽ mỗi màu một lần, do đó, phải đợi hai hay ba ngày sau sơn khô mới tiếp tục. Khi vẽ, ông cần một không gian tuyệt đối yên tĩnh  để thả hồn mình vào tranh và để trí tưởng tượng bay bỗng. Một lần vẽ biển, ông càm thấy mình dường như bị chìm và nghĩ có lẽ mình cần một áo phao.

 

Esref Armagan 4

*

Ông vẽ được tranh chân dung và đặc biệt là chân dung các vị lãnh đạo chính phủ Thổ Nhĩ Kỳ. Ông đã tổ chức hơn 2O cuộc triển làm trong nước ở Hà Lan ở Cộng Hòa Czech và ở New York và nhiều lần xuất hiện trên báo chí và truyền hình kể cả đài BBC và ZDF (Đức).

 

Esref Armagan 6

*

Ông có vợ và hai con. Mặc dù khá khó khăn trong việc nuôi sống bản thân nhưng ông hy vọng sẽ có nhiều cuộc triển làm nữa, được học hỏi để phát triển tay nghề và để thế giới biết rằng nghệ thuật hội họa của ông chưa có điểm dừng.

 

Esref Armagan 12

 

TÁC PHẨM ĐIÊU KHẮC BẰNG MÓC VÀ LÁ KHÔ CỦA SUSANNA BAUER | ARTWORKS WITH CROCHET AND DRIED LEAVES BY SUSANNA BAUER

bauer

Đan móc (crochet) là một nghề thủ công với vật liệu là len, chỉ màu… ; sản phẩm thường có kích thước nhỏ như khăn để tách, khăn để bình bông, búp bê, giày trẻ em, giỏ xách,  nịt ngực… Cũng có sản phẩm cỡ lớn như khăn quàng cổ, áo ấm… nhưng rất hiếm.  Đó là kết quả của lao động công phu, tỷ mỷ, mất nhiều thời gian. Dù chúng có hoa văn tinh tế và hình dáng xinh xắn nhưng chỉ được coi là đồ thủ công, chưa phải là nghệ thuật.

.

Crochet in the traditional sense is a craft using wool, colored thread… and other materials; The products are usually small in size such as flower vase pads, clothes for dolls, children’s shoes, hand bags, corsets … There are also larger products such as scarves, sweaters … but very rare. They are the result of meticulous, elaborate labor, which takes a long time. Although they have delicate patterns and lovely shapes, they are only considered craft, not art.

2073

Người bình thường chẳng ai nghĩ đến việc dùng lá khô để làm gì nếu không có mãnh vườn để ủ lá thành phân. Lá vàng, lá khô cũng có ẩn dụ về tính vô thường của kiếp nhân sinh và xuất phát ý tưởng của hàng vạn bài thơ.

.

Most of us do not think of using dry leaves to make something useful if we have no gardens to compost them. Gold and dry leaves also have metaphors of the impermanence of human life and suggest the ideas for thousands of poems.

2525

.

Lá khô đã hoàn thành niệm vụ của mình và sắp sửa hòa vào đất để biến thành chất nuôi dưỡng cho cây. Về khoa học thì lá không mất mà lại trở về với cây. Về Phật giáo thì sự luân hồi biểu hiện rõ ở vòng đời của lá.

.

Dead leaves have completed their duties and are about to merge with the soil to turn into nourishment for plants and trees. In science, leaves do not disappear but go back to trees. In Buddhism, reincarnation is evident in the life cycle of leaves.

Trans-Plant No.19

.

Susanna Bauer, một nữ nghệ sĩ sinh ở Đức, hiện sống tại Cornwall, một hạt ở cực tây nam Vương quốc Anh, không bỏ qua ẩn dụ đó nhưng bằng cách kết hợp giữa nghề đan móc với lá khô, thu hẹp khoảng cách giữa thủ công và mỹ thuật, để tạo ra những tác phẩm điêu khắc diễn đạt nhiều ý nghĩa nhân sinh khác nữa.

.

Susanna Bauer, an artist born in Germany, now living in Cornwall, a county in the southwest of the UK, does not ignore that metaphor but by combining crochet with dry leaves, she narrows  the gap between crafts and fine arts to create sculptures that express many other meanings as well.

3072

.

Kết hợp giữa lá và móc là kết hợp trái với định luật của tự nhiên nhưng đó là ước muốn sâu nhất của con người. Ai cũng muốn trẻ mãi không già chứ không ai muốn chết.  Thế nhưng khi xem những tác phẩm của Susanna Bauer, dường như chúng diễn tả được cái tham vong phi lý đó, bởi thời gian dường như đứng lại. Cái thứ đáng ra đã tan nát rồi lại mang một sự sống mới, một hồn cốt mới.

.

The combination of leaves and crochet is against the law of nature but it is men’s deepest desire. Everyone wants to be forever young and not dead. But when we watch Susanna Bauer ‘s works, they seem to describe that absurd greed, because time seemed to stop. What should have been broken up and disappeared now get a new life, a new soul.

 

5186

.

Kết hợp giữa lá và móc là kết hợp giữa mỏng manh và chắc chắn,  giữa yếu và mạnh, giữa ốm và khỏe,  giữa dịu dàng và căng thẳng, giữa tình cảm và lý trí, giữa tự do và luật lệ, giữa cá nhân và gia đình hay xã hội,  giữa rách nát và lành lặn,   giữa sự dễ tổn thương và phục hồi, giữa con người và môi trường, giữa vô thường và thường hằng…

.

The combination of leaves and crochet expresses the balance of fragility and strength, between being delicate and resilient, between being weak and strong, between being gentle and tense, between affection and reason, between freedom and law, between individuals and the family or society, between torn and healed, between vulnerability and recovery, between men and the environment, between impermanence and eternity …

.

Common Thread

.

Cuộc sống hoàn hảo là kết hợp giữa hai đối nghịch đó.

Gia đình muốn hạnh phúc cũng phải kết hợp hai đối nghịch đó.

Thế giới muốn tồn tại phải kết hợp hai đối nghịch đó.

Và còn ý nghĩa nào nữa thì tùy vào mỗi người thưởng ngoạn.

.

A perfect life is a combination of the two opposites.

Families that want to be happy must also combine the two opposites.

The world that wants to exist must combine the two opposites.

And what else is up to each person’s feelings, thoughts and imagination.

.

Flow

Tài liệu tham khảo:

Theguardian.com,

https://www.theguardian.com/lifeandstyle/gallery/2019/jun/22/leaves-become-intricate-crochet-art-in-pictures

Thisiscolossal.com,

Found Leaves with Delicate Crochet Embellishments by Susanna Bauer

Boredpanda.com,

Delicate Crocheted Leaf Sculptures By Susanna Bauer

 

7786

 

Cube Tree No.5

 

Connect

 

 

Navigation

navigation

 

 

Halves II

 

Lace II

 

Moom II

Moon XXX

 

Union

 

web

 

Suspended

MỘT HỌA SĨ BA-LAN BIẾN TRẠM NGỪNG XE ĐIỆN THÀNH BẢO TÀNG HOA

tram-station-floral-museum-dominika-cebula-poland-9-5dc91826837ca__700

Những người yêu thiên nhiên hoặc đến từ miền quê thường không thích vẻ  nhàm chán của thành phố bởi khắp nơi hầu như chỉ có những bức từng bê-tông xám xịt và rất ít màu của hoa lá cỏ cây. Chính sự thiếu thốn vẻ dẹp dịu dàng của thiên nhiên và cảnh xô bồ ngột ngạt và ô nhiểm đã khiến cho tâm hồn người thành phố trở nên khô khan, nóng nảy…

Đễ lảm cho cuộc sống thành phố dễ chịu hơn, một nữ họa sĩ trẻ ở thành phố Lodz, Poland (Ba-Lan) tên là Dominika Cebula đã biến một trạm ngừng xe điện thành nhà bảo tàng hoa lá.

Vào mùa hè, Dominika về miền quê và sưu tầm hoa lá, từ hoa hồng đến dương xỉ, mang về phơi khô và ép thành những bức tranh được lồng khung kính. Dominika dùng keo epoxy resin để bảo quản hoa được lâu hơn. Chị dặt tên “bảo tang” của mình là Nostalgia (Hoài Cổ / Nhớ Nhà /Nhớ Quê).

Trả lời câu hỏi của phóng viên trang https://www.boredpanda.com/, khi được hỏi về cảm hứng gì khiến chị thực hiện dự án này,  Dominika nói: Tôi  được truyền cảm hứng từ ý nghĩa  việc  người ta tặng hoa cho ai  đó để biểu lộ tình cảm, ý nghĩa của hoa trong văn hóa của chúng ta và sự hiện diện của hoa tại tất cả những thời điểm quan trọng trong cuộc sống của chúng ta. Ngoài ra, tôi cảm thấy các thành phố hiện đại thiếu thiên nhiên. Tôi muốn giới thiệu nhiều màu sắc và hoa hơn và hy vọng mọi người cảm thấy bình tĩnh hơn nhờ có thiên nhiên.

Nguồn:  Boredpanda.com, Polish Artist Turns An Ordinary Tram Stop Into A Beautiful Flower Museum.

tram-station-floral-museum-dominika-cebula-poland-15-5dc9183595ead__700

 

tram-station-floral-museum-dominika-cebula-poland-10-5dc9182891a61__700

 

 

tram-station-floral-museum-dominika-cebula-poland-6-5dc91820864c2__700

 

tram-station-floral-museum-dominika-cebula-poland-17-5dc9183ab3136__700

 

tram-station-floral-museum-dominika-cebula-poland-18-5dc9183d9b102__700

 

tram-station-floral-museum-dominika-cebula-poland-19-5dc918409e036__700

ÂM NHẠC TRONG TRANH CỦA NỮ HỌA SĨ ẤN ĐỘ DEEPA VEDPATHAK

 

deepa 11

Ấn Độ không chỉ nổi tiếng về Bollywood – ngành công nghiệp sản xuất điện ảnh bằng tiếng Hindi có trụ sở tại Bombay mà còn nổi tiếng về ngành hội họa đã phát triển rực rỡ từ thời hang động vào thế kỷ thứ I và II trước Công nguyên,

Tháng 5/ 2012, 28 tác phẩm của 14 họa sĩ được coi là lừng danh của Ấn Độ được trưng bày tại Trung tâm triển lãm số 2 Hoa Lư, Hà Nội từ ngày 24.4 – 1.5, nhân kỷ niệm 40 năm thiết lập quan hệ ngoại giao Việt Nam – Ấn Độ và 20 năm thiết lập quan hệ đối tác Ấn Độ – ASEAN.

 

DEEPA_VEDPATHAK-212x300

 

Đối với nữ họa sĩ đương đại Ấn Độ Deepa Vedpathak, âm nhạc và hội họa không chỉ bổ sung mà không thể tách rời. Chị nghe nhạc trong khi vẽ, diễn tả các nốt băng màu sắc và giai điệu băng những nét vẽ. Tranh của  không chị không chỉ là nghệ thuật thị giác mà còn là nghệ thuật thính giác; không chỉ xem bằng mắt mà còn bằng tai.

 

Deepa Vedpathak nhấn mạnh cách phối màu và ứng dụng sơn, miêu tả những nam nữ nghệ sĩ chơi nhạc cụ hoặc múa hát giữa những vệt acrylic dày. Những nhân vật trong tranh và tâm trạng của họ gợi lại những bài tình ca với lời ca khao khát hạnh phúc, hoặc làm vơi những nỗi đau của thế giới vật chất bằng sự thể hiện sáng tạo. Trong những cảnh có hồn này, âm thanh được chuyển dịch thành một tác phẩm nghệ thuật hữu hình.

 

deepa 22

“Khi các màu sắc bắt đầu lên khung vẽ của tôi, chúng không có bất kỳ giới hạn nào,” Deepa Vedpathak nói. Cách thể hiện của chị vừa mang tính trải nghiệm vừa mang tính cá nhân cao, vì chị tin rằng hội họa, giống như âm nhạc, là một phương pháp thể hiện tư tưởng và cảm xúc nội tâm. Chị vẽ do tiềm thức kêu gọi, chỉ hoàn thành tác phẩm khi chị cảm thấy hài lòng rằng đã đạt được đúng độ và cân bằng phù hợp.

 

4872

Chị đã tổ chức 5 cuộc triển lãm solo, tham gia trên 10 cuộc triển lãm chung và dành được 5 giải thường.

Tranh của chị được trưng bày rộng rãi ở Ấn Độ và Singapore.

deepa 33

Deepa Vedpathak sẵn sàng vẽ tranh theo yêu cầu. Nếu bạn thích một bức tranh đã bán, hoặc nếu bạn có một không gian cụ thể, một bức tranh tùy chỉnh có thể được thực hiện theo sở thích và thông số kỹ thuật của bạn về kích thước, bảng màu và các chi tiết khác. Các bạn ở Mỹ có thể mua tranh của chị ấy trực tuyến hoặc xem tại phòng trưng bày ở Palo Alto (Khu vực vịnh San Francisco).

deepa 44

deepa 55

deepa 66

deepa 88

deepa 99

 

deepa 100

 

Nguồn:
Tổng hợp từ các trang:
LAASYA ART (lassyaart.com)  và authorSTREAM (authorstream.com)

 

 

LÀNG BÍCH HỌA Ở ĐÀI LOAN


Làng Tam Thanh ở Tam Kỳ, Quảng Nam, có lẽ là làng bích họa đầu tiên ở Việt Nam, nổi tiếng với những tranh vẽ trên tường nhà do một nhóm họa sĩ từ Hàn Quốc thực hiện, đã trở thành điểm nhấn lý thú cho ngành du lich Quảng Nam.


Tuy nhiên, không chỉ ở Việt Nam mà ở Đài Loan cũng có nhiều làng tương tự. Một trong những làng đó là làng Ruan Chiao.

Ẩn mình dưới chân đồi phủ sương mù của dãy núi trung tâm Đài Loan, làng Ruan Chiao với đa phần cư dân đều là người già cả, cuộc sống của họ rất cô đơn và buồn tẻ bởi con cái của họ đã chuyển lên thành phố sinh sống.

download (1)

Với mục đich giúp cuộc sống của dân làng dễ chịu hơn, Họa sĩ Wu Tsun-hsien đang lôi cuốn giới trẻ trở lại làng bằng cách biến những ngôi nhà trong làng thành những bức tranh màu.

000_1H90IX

Cha vợ của Wu, 81, và mẹ vợ, 72, hiện đang sống trong căn nhà do tổ tiên để lại ở làng này.

000_1H90IV

Đúng như mong muốn của Wu, những bức tranh tường  của ông đã lôi cuốn giới trẻ và du khách đến thăm làng. Những người già bị bỏ lại ở đây không còn quá buồn chán.

000_1H90IG

Wu không đơn độc trong việc áp dụng chiến lược này.

download

Hiện tại có khoảng nửa tá ngôi làng được gọi là làng graffiti ở Đài Loan đã được trang trí bằng các tác phẩm nghệ thuật nhằm mang cuộc sống vui vẻ vào những vùng nông thôn bị bỏ hoang.

grafitti-village



Nguồn tham khảo:

www.egyptindependent.com, July 18, 2019

http://www.voanews.com,July 26, 2019.

SỰ MONG MANH CỦA THỜI GIAN: Những tác phẩm điêu khắc bằng hoa ép của Ignacio Canales Aracil

01

Nghệ thuật ép và bảo quản hoa có từ xa xưa, từ việc các học sinh ép hoa vào trang sách đến việc các họa sĩ dùng hoa ép để tạo thành những bức tranh.

Họa sĩ người Tây Ban Nha Ignacio Canales Aracil đã nâng nghệ thuật này lên một tầm cao hơn với những tác phẩm điêu khắc bằng hoa ép thoáng đảng và tinh tế.

 Araci tự tay hái hoa, ép phẳng và đan với nhau trên một khuôn hình vòm bằng giấy. Sau một vài tuần, hoa khô cứng đủ để tháo khuôn. Hoa, cành, lá dương xỉ kết dính vào nhau mà không dùng bất cứ chất kết dính nào.

Sự Mong Manh Của Thời Gian (the Fragility of Time) là tên gọi loạt tác phẩm của Aracil bởi ông muốn diễn đạt tính tạm thời, mong manh, dễ vở của những vật trang trí này. Chỉ cần một cơn gió nhẹ cũng đủ để thổi bay và làm chúng vở tan.

Theo:

http://www.morethangreen.es/en/

https://inhabitat.com/

 

02

 

03 (1)

 

 

 

03

 

04

 

05

 

05 (1)

 

tumblr_o986a4HXhZ1r2ux15o1_1280

 

tumblr_nud4d8k4VQ1r2ux15o2_r1_1280

 

tumblr_no13i5XlQw1r2ux15o1_1280

TÁC PHẨM ĐIÊU KHẮC KỲ QUÁI BẰNG VỎ ĐẠN

uribeopening001
Ảnh từ trang http://federicouribe.com/


Federico Uribe, vốn xuất thân là một họa sĩ, hiện đang sống ở Miami, USA. Ông  sinh trưởng ở Colombia, nơi mà hơn 50 năm qua thường xuyên xảy ra những cuộc xung đột đẩm máu giữa quân chính phủ và Lực lượng Vũ trang Cách mạng Colombia (Revolutionary Armed Forces of Colombia – FARC), giết chết khoảng 220.000 người. Nước Mỹ, nơi ông sống gần 20 năm nay cũng là nơi cho phép người dân sở hữu vũ khí,  và do đó, không hiếm những cuộc giết người hàng loạt đã xảy ra.  Những cảnh súng đạn chết chóc đó đã biến thành nguồn cảm hứng sáng tác. Ông muốn làm một cái gì đó để nhắc nhở người ta yêu sự sống, xóa bỏ hận thù và chung sống hòa bình, thế là những tác phẩm điêu khắc bằng vỏ đạn diễn tả phong cảnh thanh bình và những con thú sinh động ra đời.


Một con báo cỡ lớn bằng con thật, một con ngổng đang bay, những con rùa có mu bằng mủ sắt từ thế chiến thứ 2, những tranh phong cảnh dưới dạng phù điêu… tất cả đều được kết bằng vỏ đạn,  đó là những những tác phẩm được trưng bày trong cuộc triển lãm mang tên “We are at peace” ở Phòng triển lãm Adelson, Boston, 2015. 

Dùng chất liệu là công cụ sát thương, giết người, chiến tranh để sáng tác những tác phẩm nghệ thuật kêu gọi hòa bình, bảo về sự sống là một ý tưởng hết sức độc đáo.

Theo: theguardiian.com, boredpanda.com và lazypenguins.com

1800

640 (4)

1024

640 (1)

1800 (1)

unique-sculptures-and-landscapes-from-bullet-shells-and-cartridges-31

unique-sculptures-and-landscapes-from-bullet-shells-and-cartridges-30

unique-sculptures-and-landscapes-from-bullet-shells-and-cartridges-29

unique-sculptures-and-landscapes-from-bullet-shells-and-cartridges-27

TRANH TRÊN LÁT GỖ của MARIKA PAZ

drawingpicture

Marika Paz  là họa sĩ  tự học ở Portland, thành phố lớn nhất của bang  Oregon, USA,  vừa  là một họa sĩ minh họa. Marika Paz khám phá mối quan hệ giữa động vật, thiên nhiên và con người thông qua nghệ thuật. Chị tìm thấy cảm hứng cho những tác phẩm của mình trong các nhân vật từ những câu chuyện dân gian và thần thoại. Tranh của chị có mặt tại các phòng trưng bày và cửa hàng trên khắp Hoa Kỳ. Tác phẩm của chị được xuất bản bởi nhiều blog như Young Adventuress, Inky Squid và House of Moss, và các tạp chí như Spoonful  và Flow.


Sau đây là một loạt các bức tranh trên lát gổ  mô tả những nét nổi bật chi ly của hệ thực vật và động vật  được vẽ bằng màu nước, bột màu, bút chì và mực.


Theo: http://www.myowlbarn.com/

Tranh về đời sống ở miền Nam nước Mỹ nửa đầu thế kỷ 20 của nữ họa sĩ tự học Clementine Hunter

13269966095_06de8aa0dc_o

Clementine Hunter (1887-1988)

Sinh sau cuộc Nội chiến (the Civil War) 20 năm, sống và làm việc ở một đồn điền trồng bông ở bang Louisiana, miền Nam nước Mỹ, bà  Clementine Hunter không biết đọc và viết, tự học vẽ và trở thành một họa sĩ dân gian nổi tiếng. 

Trong suốt 75 năm, bà đã vẽ hàng ngàn bức tranh và hiện được trưng bày trong Viện Bảo tàng Quốc gia Smithsonian ở Washington DC và nhiều viện bảo tàng khác trên khắp Hoa Kỳ.


Bà sinh ra trong một gia đình lai Âu-Phi (gọi là người Creole) và suốt thời thơ ấu ở đồn điền Hidden Hill thuộc vùng sông Cane ở trung tâm bang Louisiana, nơi mà người ta cho là  Harriet Beecher Stowe lấy  nguồn cảm hứng để viết tiểu thuyết Túp Lều của Chú Tom (Uncle Tom’s Cabin). Bà phải làm việc từ bé và đến trường chỉ được nửa năm học.


Gia đình bà chuyển đến ở tại đồn điền Melrose khi bà 15 tuổi. Bà được giao việc hái bông vải và trái hồ đào cho đến những năm 1920 bà được chuyển sang làm việc ở nhà, nấu ăn và giặt đồ.


Bà chủ đồn điền vốn là người đam mê nghệ thuật. Nhiều nhà văn, họa sĩ, nghệ  sĩ nổi tiếng đã đến sinh hoạt và sáng tác ở đây, trong đó có nhà văn William Faulkner, nhà văn Lyle Saxon, ngôi sao điện ảnh Margaret Sullavan, nhà phê bình Alexander Woollcott và  nhà nhiếp ảnh Richard Avedon.

2014_176_1_002

Vào năm 1939 Clementine Hunter bắt đầu táy máy với bút và sơn mà họa sĩ Alberta Kinsey từ New Orleans để lại. Bà vẽ trên tấm che cửa  sổ và bất cứ thứ gì có thể vẽ được.


Ban ngày làm việc, ban đêm dưới ngọn đèn dầu, bà vẽ cảnh hái bông, nhặt trái hồ đào, lễ ở nhà thờ, cảnh  giặt phơi… nói chung là những sinh hoạt thường ngày ở đồn điền. Bà thích dùng màu sáng và vẽ những hình đơn giản.
Có vẻ như bà đề cao vai trò của phụ nữ vì trong tranh bà đàn bà thường cao to hơn đàn ông.


Bà vẽ nhiều đến nỗi ông François Mignon, người quản lý đồn điền mang tranh của bà gởi bán tại một cửa hàng dược phẩm, mỗi tranh một đô la. Tranh được treo trong căn lều nơi bà ở và người xem phải trả từ 25 đến 50 xu.


Ông Mignon là người hiểu được sở thích của bà, cung cấp dụng cụ vẽ để bà phát huy tài năng.


Bà đã dành trọn 75 năm của đời mình cho hội họa và là họa sĩ người Mỹ gốc Phi đầu tiên có cuộc triển lãm riêng tại Viện Bảo tàng Delgado Museum (nay là Viện Bảo tàng Nghệ thuật New Orleans) nhưng đạo luật Jim Crow thời đó không cho bà được đến dự. Bà được tổng thống Jimmy Carter mời đến Nhà Trắng nhưng bà đã từ chối. Trường Đại học Đông Bắc bang Louisiana trao bà bằng Tiến sĩ Mỹ thuật danh dự năm 1986.

Bà mất ngày 1 tháng 1 năm 1988, thọ 101 tuổi.

Ngày nay, du khách đến thăm đồn điền Melrose đều không quên ghé thăm Nhà Châu Phi (African House) nơi trưng bày những tác phẩm nổi tiếng của bà. Đặc biệt trên tầng hai, du khách sẽ ngạc nhiên vì những bức bích họa công phu do bà vẽ, diễn tả hết sức sinh động cuộc sống trong nửa đầu thế kỷ 20 tại vùng sông Cane.


Theo trang smithsonianmag.com
và melroseplantation.org.

2014_176_5_003

2014_176_7_002

Chiều trên sông Cu Đê

This slideshow requires JavaScript.