Nghèo lại hoàn nghèo.

Thấy tôi đi chiếc xe đạp quá tã tơi từ thời “đệ nhất cọng hòa” để lại, ông bạn già của tôi, vốn là một  chủ xưởng ráp xe đạp trong thời “đệ nhị cọng hòa” cám cảnh nói:

– Tao thấy mầy khổ thân quá. Sống được bao lâu nữa mà đi chiếc xe đạp cà tàng từ thời Bảo Đại ấy. Thôi vứt nó đi. Mầy lên xe máy tao chở ra chợ trời mua đồ Nhựt về ráp cho mầy một chiếc. 

Read more of this post

LẤY CỦA LÀNG LÀM LỆNH

Chuyện đám cưới

Aug 14, 2012 1:28 PMPublicPageviews 1508

 

Chị là chủ tịch công đoàn một trường, anh là hiệu trưởng một trường khác, cà hai đều giao thiệp rộng, quen biết nhiều, nên nên khách mời đến đám cưới của con trai anh chị đông đến 800 người và hầu hết đều là giáo viên hoặc cán bộ ngành giáo dục. Cổ cưới sang trọng, món nào cũng ngon nhưng những bàn có nhiều khách đàn ông thì thức ăn vơi rất ít vì các thầy bây giờ đa số đều thường xuyên đến quán nhậu mỗi tuần hai ba lần và các thầy từ 40 trở lên nếu không bị gút cũng tiểu đường nên rất ngán tôm thịt. Có điều, bia thì các thầy không kiêng, cứ vô 100% liên tục bởi bụng thầy nào cũng bự như cái trống. 

Read more of this post

Thư gửi Minh

Minh ơi!

Không hiểu cơ duyên nào mà em xuất hiện đúng lúc để giúp anh giải quyết khó khăn mà một mình anh không sao giải quyết nổi.

Không hiểu cá nhân hay tổ chức nào đã đặt anh làm mười cái quạt lớn, mỗi cái có thể che được một cửa sổ và một con bù nhìn cao đến năm mét. Tất cả phải hoàn thành trong một ngày để mang đến một cuộc trưng bày ở một thành phố lớn.

Không hiểu sao người ta lại chọn anh, một thằng văn dốt vũ nát, chưa bao giờ có ý định học hay làm cái gì đó liên quan đến điêu khắc hay hội họa, và hoàn toàn mù tịt về những môn nghệ thuật này.

Buổi sáng vừa nhận được đơn đặt hàng xong là anh liền chạy về quê. Mấy người bà con nghe chuyện sãn sàng giúp đỡ. “Tưởng thứ gì chứ con bù nhìn thì dễ ợt. Tre với áo cũ thì chán khối. Chú cứ về đi, chiều đến lấy”, họ nói xong là vác rựa đi. Anh dặn họ làm từng bộ phận riêng để dễ dàng chuyên chở bằng máy bay. Chưa biết nhờ ai làm quạt nhưng anh phải chạy ra phi trường để mua vé máy bay chuyến tối. May thay gặp em ở phòng đợi của phi trường. Em nhanh nhẩu nhận làn giúp anh. Khi anh mua vé xong và quay lại phòng đợi thì em và một cháu bé cũng vừa hoàn thành được năm cái quạt, đã buộc lại bằng nơ nhiều màu. Tin chắc em đã làm đẹp rồi nên anh chẳng cần mở ra xem.

Tối hôm đó anh lên máy bay. Mười cái quạt và con bù nhìn được người ta đưa vào khoang hành lý.

Khi đang ở trên máy bay, người ta cho phép anh vào khoang hành lý không biết để làm gì nhưng anh đã không tìm thấy mười cái quạt và con bù nhìn đâu cả.

Anh la ó đòi viên phi công phải bay trở lại để lấy những thứ đó. Một hành khách tức giận đã xô anh ra khỏi máy bay và anh rơi xuống đất. Anh thấy mình bay như nhưng người nhảy dù nghệ thuật, gió phần phật ù điếc tai, người xoay như chong chóng. Trong bóng đêm anh va vào một vật gì đó và rớt  đánh rầm xuống mặt đất.

Anh bừng mắt dậy và thấy mình đang nằm trên giường.

Thì ra đó chỉ là giấc mơ.

Dù sao anh cũng cám ơn em đã xuất hiện kịp thời và tận tình giúp anh. Em đã tự thiết kế và làm hết mười cái quạt mà không cần hỏi ý anh.

 Ba mươi năm trước đây,  em cũng tự đến với anh rồi tự em rời xa anh, chưa một lần quay lại để biết anh đau khổ ra sao. Anh chưa bao giờ nghĩ em đã xô anh ra khỏi cuộc đời em, cũng chưa bao giờ nghĩ em là cái phao hay đã cho anh một cái phao rồi lấy lại, nhưng một cảm giác hụt hẫng đã đeo đuổi anh, đã len lỏi vào trong tiềm thức, để rồi nó lại hiện về, biến những giấc mơ thành những cơn ác mộng.

Anh cũng không hiểu mười cái quạt và một con bù nhìn có ý nghĩa gì!