CHUYỆN CON CÚN – Truyện ngắn


Nguyễn Khắc Phước
CHUYỆN CON CÚN
Truyện ngắn

Hồi còn nhỏ, thằng cu Cường nhà tôi nhiều lần đòi nuôi chó nhưng tôi giả lơ vì tôi không thích chó lắm. Hết phổ thông đến đại học, nó túi bụi học hành nên sở thích nuôi chó của nó phải tạm gác. Thế nhưng, khi đã học xong và có việc làm, nó lại hỏi: Sao nhà mình không nuôi chó?

Ở xóm tôi, hầu hết nhà trước đây đều có vườn tược. Ngoài nuôi gà, vịt, hầu như nhà nào cũng có nuôi chó. Nhưng sau khi giải toả để lập khu dân cư mới, nhà vườn biến thành nhà phố, nuôi chó rất bất tiện và mất vệ sinh. Hàng xóm láng giềng đều là người xa lạ, nuôi chó mà không có vườn, lỡ nó sang ỉa trước nhà hàng xóm sẽ bị chửi ngay. Nếu nó chạy ra đường sẽ bị bọn săn chó đánh chết, hoặc có ngày cũng bị công an phạt. (Tôi cũng mong luật cấm chó thả rông được áp dụng nghiêm ngặt để khỏi dẫm phải cứt chó!)

Tôi đã cảnh báo thằng con tôi như vậy nhưng nó không nghe và rồi nó kiếm đâu đó về một con cún rất dễ thương. Nó thích nuôi chó nhưng không biết cách chăm sóc, chỉ thả đấy, và tôi trở thành người nuôi chó bất đắc dĩ. Hằng ngày tôi phải cho chó ăn, dọn phân, lau nước đái, tắm cho chó. Cả nhà biến thành cái chuồng chó, chỗ nào cũng hôi hám.

Mặc dù là chó ta, nhưng chuyện ăn uống cũng rắc rối. Lúc mới bắt về, chỉ cần cơm chan canh, nó cũng xực mấy bát. Vài ngày sau, nó không chịu, phải chuyển qua cơm trộn cá. Được ít bữa, nó chán cơm cá, phải chuyển qua cơm trộn đồ xào. Dù mỗi lần chán ăn, có thể nhịn một hai ngày, nhưng nó cũng lớn rất nhanh.

Gặp lúc nó đang chán cơm trộn đồ xào, đang nhịn hơn một ngày không ăn gì, thì có cô bé hàng xóm bưng qua thết nó một tô xương gà đầy ắp, nó tha hồ gặm đi gặm lại đến hai ngày mới hết.

Kể từ đó, cứ hai ba hôm, cô bé lại mang một tô, khi thì xương gà, khi thì xương vịt, khi thì đầu cá to bự, khi khác thì thịt bò, thịt heo. Con chó nhà tôi mập lên thấy rõ và tôi phải đi hót phân ngày đến hai, ba lần!

– Con bé ấy nhà nào mà trông dễ thương, ăn nói nhỏ nhẹ, lễ phép? Nhà nó có vẻ ăn sang hơn nhà mình nhiều. Tôi hỏi vợ tôi.

– Con Sương, con gái anh Ngọc ở cái nhà ba mê phía bên kia đường, từ nhà mình ngó xéo là thấy. Ông ở xóm nầy gần chục năm rồi mà vô tình quá! Được đó ông.

– Được cái chi?

– Được cái nết của nó. Lại cao ráo dễ thương. Được cái nữa là nó đã tốt nghiệp đại học và đang làm ngân hàng, lương tháng gần ba triệu. Được cái nữa là hàng xóm láng giềng có quen biết, nói chuyện dễ hơn. Được cái nữa là đỡ tốn tiền thuê xe cộ. Được cái nữa là mai mốt sinh đẻ, nó nằm nhà mẹ, mình đi lại dễ dàng…

– Nãy giờ bà nói được được, tôi không hiểu gì hết.

– Thì tôi định nói con bé ấy cho thằng cu lớn nhà mình. Ông không thấy nó được sao?

– Nếu được vậy thì tốt quá. Nhưng nhà người ta là cán bộ cấp côi. Bà không thấy khách khứa tấp nập, ăn uống sung sướng, xe cộ láng coóng, còn nhà mình mới chỉ đủ ăn ba bữa mà đòi môn đăng hộ đối thì sao được. Bỏ qua cái ý nghĩ đó đi. Vã lại, hai đứa có quen biết nhau gì đâu.

– Trời ơi, ông không biết đó thôi. Mỗi lần nó qua, cho chó ăn xong là hỏi: Anh Cường đâu rồi bác? Dạo này ảnh hay đi chơi về khuya quá, bác không la hả? Anh Chương nhà con hồi đó cũng vậy nhưng má con la quá nên không dám đi nữa. Đó, ông thấy con cái gia đình ấy có giáo dục hơn con nhà mình. Ông không biết dạy con gì hết. Nó ưng thằng cu Cường nhà mình rồi đó. Ông là thứ vô tình không biết đó thôi. Con người ta đẹp người đẹp nết như vậy mà ông không ưng thì cũng chịu thôi. Đám ấy quá tốt, còn nói vòng vo gì nữa. Con mình đã lớn rồi…

– Tôi nói không ưng và vòng vo hồi nào?

– Nghe nói bố nó làm quan chức gì lớn lắm ở ngành điện lực. Vậy là có cơ may chuyển thằng con mình qua ngành điện.

– Thằng cu mình học ngành hoá chớ có phải ngành điện đâu. Ngành điện đời nào người ta tuyển kỹ sư hoá hữu cơ.

– Thì ít ra nó cũng kỹ sư. Kỹ sư thì làm gì mà chẳng được. Bạn của ông có người tiến sĩ sử học mà làm giám đốc cảng biển sao ông không nói gì?

– Nói chuyện với bà mất công quá. Thôi được, tôi ô kê, bà làm chi thì làm.

Mọi chuyện vẫn xảy ra bình thường. Con chó nhà tôi hằng ngày thấy Sương đi làm về là vẩy đuôi mừng rỡ. Mỗi lần Sương mang đồ ăn đến là nó nhảy lên liếm vào mặt cô bé. Nó chưa làm vậy với tôi bao giờ. Thằng Cường nhà tôi cũng thỉnh thoảng đứng nói chuyện với Sương trước hiên nhà. Hai đứa có vẻ hợp nhau, tôi nghĩ vậy, đặc biệt con bé luôn cười nói vui vẻ tự nhiên, không chút e thẹn.

Một lần, tôi hỏi Sương:

– Chó nhà con không ăn mấy thứ nầy sao?

– Từ hồi chó nhà con bị mấy thằng săn chó bắt thì nó nhác ăn. Hôm đó nó đang đứng chơi ngay trước cửa nhà thì mấy thằng ấy nhảy vào cầm cây ống nước bằng nhôm đánh nó rồi mang đi. Trời ơi, con khóc húp cả mắt. Ba con chạy đi mấy cửa hàng thịt chó và may mắn tìm được nó chưa chết, chỉ bị thương. Ba con bỏ một trăm ngàn để chuộc nó về. Một thời gian sức khoẻ nó bình phục, chỉ có cái cổ bị gảy xương, bây giờ hơi cong cong, tính của nó cũng hơi lảng lảng. Bây giờ nó chỉ uống sữa, cũng may chỉ thích loại sữa bột nguyên kem là thứ ít tiền. Bác thấy con cứ cầm cái tô chạy theo nó dỗ như là dỗ trẻ lên ba nhưng nó không thèm ngó vào tô có thứ gì.

Rồi nhà anh Ngọc lên thêm một tầng và làm mới hết mặt tiền. Nhà chỉ có bốn người, vậy là mỗi người một tầng. Không hiểu làm chi cho to vậy?

Con chó đực nhà tôi cũng đã làm quen được với con chó cái nhà ấy và hai con thỉnh thoảng qua lại chơi với nhau mỗi khi được thả.

Một tuần sau thấy nhà anh Ngọc treo đèn kết hoa, tôi hỏi vợ tôi chuyện gì vậy. Bà nói:

– Đám cưới con bé Sương con anh Ngọc, nó thường mang thức ăn cho chó nhà mình đấy.

Bà vợ tôi chỉ trả lời vậy thôi và không nói gì nữa, không nói được cũng không nói mất. Tôi cũng làm thinh.

Mặc dù hàng xóm láng giềng gần chục năm, nhưng vợ chồng tôi chưa quan hệ nhiều lắm với gia đình ấy nên không được mời. Người ta nói “gần nhà mà xa cửa ngõ” để chỉ mối quan hệ lạnh nhạt không nên có giữa những người hàng xóm láng giềng, bởi vì quan hệ xóm giềng là mối quan hệ “tắt lửa tối đèn có nhau”. Thế nhưng khi làng xóm bị giải tỏa, bà con xóm giềng mỗi người tứ tán một phương, lại bắt đầu làm quen với hàng xóm mới (đa phần đều là người giàu có mua lại đất của người bị giải tỏa), phải sống kiểu “đèn nhà ai nấy rạng”, mới thấy hết ý nghĩa của câu đó.

Một ngày sau đám cưới, con chó nhà tôi biếng ăn, suốt ngày cứ nhìn sang nhà Sương.

Hôm sau, nó được mở xích, và ngay khi nó phóng ra, hai tay săn chó đi xe máy ập đến, đập vào đầu nó bằng một cây sắt và cầm cổ xách đi mất.

Ba ngày sau đám cưới, Sương trở về nhà. Buổi tối, Sương bưng qua nhà tôi một tô đầy xương gà, vui vẻ kêu “ki ki”. Tôi ái ngại nói:

– Nó bị người ta đập chết mang đi rồi, con ơi.

– Trời ơi !

Tôi thấy Sương tiu nghỉu bưng tô xương gà trở về, vừa đi vừa khịt mũi, dường như cô ấy khóc. Nhưng Sương không bưng tô xương vào nhà mình mà đi vào con hẻm phía sau nhà, có lẽ để cho con chó khác ăn.

Nguyễn Khắc Phước

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: