Làng giàu nhất Trung Quốc

Huaxi, làng giàu nhất ở Trung Quốc, nằm ở phía đông Trung Quốc của tỉnh Giang Tô. Ở đó mọi người đều có tất cả tiện nghi sang trọng mà cuộc sống có thể cung cấp như một ngôi nhà lớn, xe hơi (Beemers, Benzs, vv), miễn phí dầu ăn, quần áo, y tế, vv. Theo Vietnamnet, ngôi làng giàu có này hiện gồm 36.000 dân, mỗi gia đình có ít nhất 1 ngôi nhà, hai chiếc ôtô và 250.000 USD trong ngân hàng. Tất cả họ phải làm là làm việc 7 ngày tuần cho các cơ xưởng hoặc nhà máy của làng công nghiệp như dệt, luyện cán thép hoặc một số ngành công nghiệp khác. Chỉ có một điều kiện là không bao giờ được ra đi. Nếu ra đi là mất tất cả. Để cho cư dân được tham quan thế giới mà không phải đi xa, thành phố đã xây dựng mô hình thu nhỏ những công trình nổi tiếng trên thế giới như tháp Eiffel, Nhà hát Opera Sydney, và Khải hoàn môn (Arc de Triumf) để đưa thế giới đến kề ngay bên nhà họ. Điều này làm người ta nhớ đến một câu trong bài hát Hotel California :Bạn có thể rời đi bất cứ lúc nào bạn thích nhưng bạn không bao giờ có thể ra đi (“You can check out anytime you like but you can never leave”).

8 phút video sau đây sẽ làm bạn hết nghi ngờ và nghe được nhiều thông tin khác mà trong bài này chưa nói hết.

Cười lên đi, các bạn ơi!


Smile and the world smiles with you. Cry and you cry alone. — Source Unknown

Smile and the world smiles with you. Frown and the world frowns upon you. — Source Unknown


Dù cho đời có thế nào
Vẫn luôn giữ nụ cười chào mãn viên
Cười khi tuổi nhỏ thần tiên


Đến khi khôn lớn vẫn liên miên cười


Tuổi già vẫn cứ vui tươi
Nụ cười vẫn cứ rạng ngời trên môi


Khóc than chỉ một mình thôi
Cười luôn có cả triệu người cười theo.

Hình chép từ trang http://hornbill-horbill.blogspot.com.

Phillipe Guillerm: Nhà điêu khắc tự học


Phillipe Guillerm: Nhà điêu khắc tự học

 


Phillipe Guillerm sinh năm 1959 tại Paris. Cha của ông là một thợ mộc và ông cũng học ngành cơ khí để chế biến gỗ. Thế nhưng Phillipe Guillerm không chịu làm một thợ mộc bình thường mà tự học để trở thành một nhà điêu khắc dùng gỗ làm chất liệu chính.

Cây đàn violon vốn đã có hình dáng đẹp và tựa như một thân thể con người, dưới con mắt nghệ thuật và kỹ thuật khéo léo, ông đã biến cây đàn thành những tác phẩm điêu khắc diễn tả trạng thái tâm lý của con người, những giấc mơ, ảo ảnh…. Ông dùng màu gỗ như họa sĩ dùng màu sơn.

Tác phẩm của ông đã được triển lảm nhiều nơi ở Châu Âu và Châu Mỹ.

 

 

 



Tình bạn

 

 



Yêu từ cái nhìn đầu tiên

 

 


Tự học

 

 


Phòng để áo khoác

 

 


Đối thoại

 

 


Khúc nhạc êm dịu

Tranh của họa sĩ DONNA DONGHONG ZHANG


Tranh của họa sĩ DONNA DONGHONG ZHANG


DONNA DONGHONG ZHANG sinh năm 1958 ở tỉnh Cát Lâm của Trung Quốc. Từ bé, cô rất thích nghệ thuật, và kể lại rằng cô thường tinh nghịch vẽ tặng bạn bè những thứ chúng ao ước như đôi giày mới hoặc đồ chơi. Sau đó, cô tiếp tục theo học nghệ thuật trong khoảng 13 năm, am hiểu và thành thạo các kỹ thuật khắc axit
Read more of this post

Tặng hoa gì vào dịp kỷ niệm ngày cưới

TẶNG HOA GÌ VÀO LỄ KỶ NIỆM NGÀY CƯỚI.


Kỷ niệm ngày cưới là một phong tục của người Tây phương đã du nhập vào nước ta và được các gia đình trung lưu trở lên thường hay tổ chức. Khi đến dự lễ, người ta thường mang quà tặng khác nhau ( từ dồng hồ cho đến kim cương) tùy vào lễ kỷ niệm ngày cưới năm thứ mấy. Tuy nhiên, khách mời cũng có thể tặng hoa.

Sau đây là những thứ hoa người Huê Kỳ thường dùng làm quà tặng tùy vào năm thứ mấy của ngày cưới:

Năm thứ nhất: Hoa cẩm chướng (carnation /kɑː’neɪʃn/).



Năm thứ hai: Hoa huệ chuông (lily of the valley).


Năm thứ ba: Hoa hướng dương (sunflower).


Năm thứ tư: Hoa cẩm tú cầu (hydrangea /hɑɪ’dreɪndʒə/).


Năm thứ năm: Cúc đơn trắng (daisy).


Năm thứ sáu: Hoa loa kèn (calla /’kælə/) .


Năm thứ bảy: Hoa frizơ (freesia /’frɪ:zɪə, ‘frɪ:ə:r/), hoa trắng, hồng, vàng thơm ngát.


Năm thứ tám: Hoa tử đinh hương (lilac /’lɑɪlək/) .


Năm thứ chín: Hoa chim thiên đường (hoa thiên điểu) (bird of paradise)


Năm thứ mười: Hoa thủy tiên (daffodil /’dæfədɪl/) .



Năm thứ 11: Hoa uất kim hương (tulip /’tju:lɪp, ‘tu:lɪp/)


Năm thứ 12: Hoa mẫu đơn (peony /’pɪ:ənɪ/)


Năm thứ 13: Hoa cúc kép (đại dóa) (chrysanthemum /krɪ’sænθəməm/).


Năm thứ 14: Hoa thược dược (dahlia /’deɪlɪə, ‘dælɪə/)


Năm thứ 15: Hoa hồng (rose).


Năm thứ 20: Hoa thúy cúc, cúc tây (aster).


Năm thứ 25: Hoa airit (iris /’ɑɪərɪs/), hoa diên vĩ


Năm thứ 28 (?): Hoa lan (phong lan, địa lan) (orchid /’ɔ:kɪd/) .


Năm thứ 30: Hoa lily


Năm thứ 40: Hoa lai ơn (gladiolus /’glædɪɒləs/).


Năm thứ 50: Hoa hồng vàng hoặc hoa violet /’vɑɪələt/ (thường là màu tím)


Tài liệu tham khảo:e.wikipedia/wedding anniversaries

BỐN MƯƠI BẢY RONIN: KHÚC BI TRÁNG TRONG LỊCH SỬ NHẬT BẢN

Bốn mươi bảy Ronin, khúc bi tráng trong lịch sử Nhật Bản


Tiểu thuyết “47 Ronin” của Ichikawa

Câu chuyện cảm động về lòng trung thành dưới đây là một câu chuyện có thực trong xã hội Nhật Bản dưới thời Edo và dần dần nó trở thành một câu chuyện anh hùng trong nhân dân Nhật Bản, được các nhà biên kịch viết lại dưới dạng Kabuki (một loại hình sân khấu truyền thống của Nhật Bản) và các tiểu thuyết gia đưa vào trong tập sách “Chushin Gura” (kho tàng các truyện trung nghĩa). Chuyện này đã được đạo diễn thiên tài Akira Kurosawa dựng thành phim và bộ phim này đã được trình chiếu một lần ở VN.

Vào năm 1701, nước Nhật được Tướng quân (Shogun) Tokugawa Tsunayoshi cai trị từ lâu đài Edo (Thiên Hoàng chỉ có hư vị). Mặc dù có tính lập dị, nhưng ông khuyến khích chủ thuyết tân khổng giáo và có biện pháp kềm chế bạo lực của giới quân nhân Samurai.

Hằng năm vào dịp Năm Mới, các Tướng Quân có lệ cho phái đoàn mang lễ vật đến biếu Hoàng Đế ở Kyoto, và vào mùa xuân, Hoàng đế lại cho phái đoàn của mình mang quà đến biếu các Tướng Quân


Lâu đài Edo.

Năm 1701, Tướng Quân Tokugawa chọn hai lãnh chúa trẻ: Asano Naganori từ lâu đài Ako, tỉnh Harima và Date từ tỉnh Sendai để tiếp phái đoàn của Hoàng Đế. Để bảo đảm các nghi thức được tuân thủ và sợ rằng sự thiếu kinh nghiệm của hai lãnh chúa sẽ gây khó khăn, Tướng Quân chọn một vị quan cao cấp hơn tên là Kira Yoshinaka để cố vấn giúp đỡ.

Theo truyền thuyết, Kira là một tay vô lại, tham lam và hách dịch. Ông ta thường xuyên gây sự với Asano, buộc người này tội vô lễ (vì không nộp đủ quà cáp cho ông ta). Sau hai tháng bị công khai lăng mạ và sĩ nhục, Asano không thể chịu đựng được nữa. Ngày 14 tháng Ba, trong lâu đài Edo, Asano phẫn nộ rút kiếm đánh Kira làm ông này bị thương nhẹ.

Đối với Tướng Quân Tokugawa, tai nạn này không thể chịu đựng được. Bao lâu nay nghiêm khắc áp dụng luật để ngăn ngừa bạo lực trong giới Samurai, nay lại phải đối mặt với việc chính người đại diện cho mình bị vi phạm, lại vi phạm ngay trong lâu đài Edo là một điều cấm kị. Quyết định được đưa ra ngay lập tức: Asano phải mổ bụng tự sát hoặc bị treo cổ. (Kira không bị trừng phạt, và sau khi lành vết thương, ông ta lại tiếp tục nhiệm vụ.)

Một quân nhân Samurai trẻ, hầu cận của Asano được gởi về lâu đài ở Harima báo tin dữ. Theo luật, nếu một lãnh chúa bị tội chết, lâu đài và lãnh địa ông ta sẽ bị tịch thu. Asano có 312 Samurai dưới quyền và tất cả họ đều sẽ bị mất nhà cửa, đất đai và lợi tức. Họ trở thành những võ sĩ vô chủ, thất nghiệp.

Chủ tịch hội đồng của tỉnh Hirama tên là Oishi Kuranosuka tức giận vì những trò đốn mạt của Kira và vì ông này không bị trừng trị, đồng thời Oishi phải đối diện với tương lai đen tối và bất an, quyết định tìm cách thỉnh nguyện với Tướng Quân. Ý tưởng của Oishi là xin Tướng Quân cho phép Anaso Daigaku (em trai của Asano Naganori) được thay anh lãnh đạo gia đình (bao gồm cả 312 võ sĩ) với cấp bậc lãnh chúa. Có 60 võ sĩ không đồng ý với việc thỉnh nguyện và rời lâu đài.


Lâu đài Ako.

Kế họach này thất bại. Asano Daigaku (lúc đó đang ở Kyoto) gởi thư cho Oishi yêu cầu giao lâu đài lại cho đại diện củaTướng Quân và tuân thủ luật pháp để khỏi làm cho dòng họ Asano bị tiêu vong.

Trước khi rời lâu đài, Oishi và 59 người khác cùng thỏa hiệp quyết báo thù và khôi phục danh dự cho lãnh chúa của họ.

Lo sợ đang có âm mưu báo thù, Kira không dám rời lâu đài Edo nửa bước, đồng thời Asano Daigasu cũng bị Tướng Quân quản thúc chặt trong lâu đài.

Trong khi các võ sĩ vô chủ mỗi người tản mát một nơi, Oishi tìm đến Kyoto và chẳng bao lâu ông ta trở thành tay bài bạc, nghiện ngập, thường xuyên có mặt ở quán Ichiriki để thưởng thức gái đẹp, rượu ngon, thực ra là để đánh lừa. Đồng nghiệp của Oishi cũng tìm cách để Kira tưởng rằng họ đã từ bỏ việc báo thù bằng cách làm nghề thương lái hoặc bán dạo (những công việc không đáng để một võ sĩ thất nghiệp làm) và các hoạt động vô hại khác. Từng người một, giấu nhẹm hành tung, bí mật tìm đến Kyoto và tiếp cận lâu đài Edo.

Sau một thời gian, Kira bớt lo lắng, bắt đầu rời lâu đài ngày một thường xuyên hơn và thường đến quán Ichiriki tổ chức tiệc tùng. Các võ sĩ bắt đầu thu thập về đường đi, chỗ đến và thói quen của Kira.

Tụ họp các võ sĩ lại, Oishi quyết định cùng 46 người sẽ tham gia vào cuộc tấn công.

Ngày 14 tháng 12, 1702, sau khi nhận được thông tin Kira sẽ tổ chức tiệc trà tại quán Ichiriki, 47 võ sĩ vô chủ núp dưới trời mưa tuyết bất ngờ tấn công vào chỗ của Kira.

Trận đánh khốc liệt giữa các võ sĩ và thuộc hạ của Kira diễn ra chừng một tiếng rưỡi, không có sự can thiệp từ bên ngoài. Tất cả thuộc hạ của Kira đều bị giết hoặc bị bắt. Riêng Kira thì mất tăm. Họ lục lọi tìm kiếm mọi ngõ ngách cho đến khi tìm thấy Kira trong một nhà tiêu bên ngoài. Bị lôi ra giữa sân, ông ta được cho cơ hội chuộc lỗi bằng các tự mổ bụng. Ông ta không chịu và bị chặt đầu. Các võ sĩ tìm đường đến nghĩa trang ở Sengaku-ji, đặt đầu Kira trước mộ của Asano Nagonuri.

Giết một vị quan, cho dù là để báo thù cũng phạm tội treo cổ. Họ biết rõ số phận đang chờ mình. Thế nên, thay vì bỏ trốn, Oishi cho hai võ sĩ đến liên lạc với quan tòa của Tướng Quân và đợi ông ta đến bắt.



Đền thờ 47 Ronin ở Sengaku-ji, Tokyo

Hành động ấy khiến cho Tướng Quân Tokugawa rất khó xử. Ông ta có cảm tình với các võ sĩ vì lòng tận tụy trung thành của họ, chứng tỏ họ tin tưởng vào thuyết tân khổng giáo do ông đề xướng. Cho đến lúc bấy giờ, ông đã biết rõ căn nguyên sự xung đột giữa Asano và Kira và ông cũng biết được sự ủng hộ của dân chúng ở khắp nước, đặc biệt ở Kyoto và Hirami và của nhiều thuộc hạ của ông dành cho các võ sĩ.

Treo cổ các võ sĩ phạm tội là đúng luật. Không thực hiện luật là làm nó mất tác dụng.

Rốt cục, Tướng Quân dựa theo luật chiến tranh, thay vì treo cổ họ thì ông ra lệnh cho họ được mổ bụng tự sát . Họ không chết như tội phạm mà chết một cách danh dự như một quân nhân samurai. Tội của họ bị trừng phạt nhưng lòng trung thành của họ được ca ngợi.

Họ chia thành bốn nhóm và lần lượt tự mổ bụng trước sự chứng kiến của bốn lãnh chúa. Hôm đó là ngày 14 tháng Hai, 1703. Chỉ một trong số 47 người đó được tha mạng. Anh là người trẻ tuổi nhất trong nhóm và cũng chính là người đã quay trở lại Hirami để báo tin về cái chết của Asano. Bốn mươi sáu Ronin còn lại được chôn bên cạnh nhau quanh mộ Asano Nagonori.


Khói hương nghi ngút trước mộ của các Ronin.



Ronin trong tranh khắc gỗ Nhật Bản.


NGUYỄN KHẮC PHƯỚC

Tổng hợp và dịch từ báo chí nước ngoài.

* Ronin, tức những võ sĩ đạo không có người lãnh đạo, không có lãnh chúa hoặc người cầm đầu.



Bài đã được http://chutluulai.net đăng lại

BÍ QUYẾT TUỔI GIÀ



EMAIL CỦA MỘT THÀNH VIÊN WORLD MALAYALI CLUB.
NK PHƯỚC DỊCH.
NGUYỄN TƯỜNG BIÊN TẬP TỪ NEW YORK.

 

TO THOSE OF US WHO ARE ALREADY THERE.
TẶNG NHỮNG BẠN ĐÃ GIÀ
AND TO THOSE WHO WILL SOON BE THERE.
VÀ NHỮNG BẠN SẮP GIÀ

Read more of this post