Jaakko Pernu và những tác phẩm điêu khắc môi trường

maxresdefault

Jaakko Pernu là một nhà điêu khắc và hoa sĩ môi trường Phần Lan sống ở thành phố Oulu. Ông đã làm việc 20 năm với vật liệu tự nhiên – thường ở quy mô quá khổ. Gần đây ông  làm việc chủ yếu ở nước ngoài, dựng nhiều tác phẩm  trên khắp châu Âu và Canada: Trung tâm hội nghị Vancouver (Canada), Concord Park Place (Canada).


Tác phẩm của Pernu thường được làm bằng cây liễu, cành và thân được tìm thấy gần nơi sáng tác, đan với nhau một cách chuyên nghiệp để đạt được các hình thức tinh tế. Tác phẩm của ông thường phó mặc cho thiên nhiên, và sự mục rã theo thời gian của tác phẩm được xem như là một yếu tố của tác phẩm.


Chủ đề của Pernu  là ảnh hưởng của con người đối với thiên nhiên – ảnh hưởng của thiên nhiên đối với con người.

lyysi,+korkeus+4,5+mw

Beacon, willow, Kokkola, 2002 /

Lyysi, paju, kork. 4,5 m

hearingw

Organ of Hearing, Fiskars 1999 – 03

willow / paju, korkeus 7 m

taivas+kattona+2w

Sky is the limit, willow, Tampere,

1999 / Taivas kattona , paju, kork. 7,5 m

parasol (1)

Parasol, Oulu 2001, Willow

Vagrant, Kotka 2001, willow / paju,

korkeus 8,2 m

groundw2

Ground Beneath, Oulu 1996 – 99

paju, korkeus 9,5 m,

photo: Markku Siekkinen

SONY DSC

Hour Glass (Tiimalasi), 11/2015, Valle de Bravo, Mexico, h. 5 m, mat: natural wood

Advertisements

TÁC PHẨM ĐIÊU KHẮC TRÊN ĐẤT


TÁC PHẨM ĐIÊU KHẮC TRÊN ĐẤT


Land art (nghệ thuật trên đất) còn gọi là Earth art (nghệ thuật Trái Đất), environmental art (nghệ thuật môi trường) và Earthworks (tác phẩm nghệ thuật trên Trái Đất), là một phong trào nghệ thuật nổi lên trong những năm 1960 và 1970,  phần lớn ở Vương quốc Anh và Hoa Kỳ. “Nghệ thuật đất” có xu hướng  mở rộng ranh giới của nghệ thuật bằng các vật liệu được sử dụng và địa điểm của các tác phẩm. Các vật liệu được sử dụng thường là các vật liệu của Trái đất, ví dụ: đất, đá, thảm thực vật và nước được tìm thấy tại chỗ, và việc bố trí các công trình thường cách xa các trung tâm dân cư.  Những vị trí này có khi quá xa xôi khiến người xem khó tiếp cận, vì vậy hình ảnh thường được đưa về trưng bày tại những phòng triển lãm nghệ thuật ở các đô thị.


Mối quan tâm của phong trào nghệ thuật này  tập trung vào việc từ chối thương mại hóa nghệ thuật và ủng hộ phong trào bảo vệ  môi trường sinh thái. Phong trào nghệ thuật trùng hợp với quan niệm từ chối cuộc sống đô thị và những hệ lụy, ủng hộ môi trường sống nông thôn, bảo vệ  hành tinh Trái Đất như là quê hương của loài người.

Spiraljetty

Spiral Jetty (Cầu tàu  xoắn ốc)  là một tác phẩm điêu khắc bằng đất được xây dựng vào tháng 4 năm 1970 được coi là tác phẩm quan trọng nhất của nhà điêu khắc người Mỹ Robert Smithson..

bio_smithson_robertĐược xây dựng trên bờ đông bắc của Great Salt Lake (Hồ Muối Lớn) gần Rozel Point ở bang Utah (Hoa Kỳ) hoàn toàn bằng bùn, tinh thể muối và đá bazan, “Cầu tàu xoắn ốc”  có chiều dài 1.500 foot (460 m), rộng 15 foot (4,6 m) cuộn ngược chiều kim đồng hồ từ bờ hồ.


Năm 1999, tác phẩm nghệ thuật đã được tặng cho Dia Art Foundation, một tổ chức tài trợ cho các dự án nghệ thuật.

 

Sau đây là một số tác phẩm điêu khắc theo trường phái land art của những nghệ sĩ khác.

landart2land-art

land art 18land art 14land art 6 - Copyland art 10world-tree-land-art-2land art 21

TÁC PHẨM ĐIÊU KHẮC BẰNG MÂY TRE CỦA SOPHEAP PICH, MỘT NGƯỜI MỸ GỐC CAMPUCHIA

5b160614bd52fb514d79b510_Ordeal, 2018, Bamboo, wood, metal, oil-based paint, India ink, 450 x 525 x 243 cm. Credit_Asian Civilisations Museum..JPG

TÁC PHẨM ĐIÊU KHẮC BẰNG MÂY TRE CỦA SOPHEAP PICH, MỘT NGƯỜI MỸ GỐC CAMPUCHIA


Sopheap Pich sinh năm 1971 tại Battambang, Campuchia. Năm 1979, khi Việt Nam đang giúp Campuchia lật đổ chế độ Khmer Đỏ, ông đã bỏ trốn cùng gia đình sang Thái Lan, trải qua bốn năm ở các trại tị nạn trước khi nhập cư vào Hoa Kỳ. Những kỷ niệm về chuyến đi bộ rất xa và chứng kiến ​​sự tàn phá của chiến tranh – xác người chết ngổn ngang, làng mạc bị tàn phá, đại bác bị bỏ lại và các tòa nhà đổ nát – làm nền tảng cho những ý tưởng về điêu khắc của ông về sau. Pich học vẽ, lấy bằng BFA từ Đại học Massachusetts, Amherst (1995), và bằng MFA từ Viện Nghệ thuật Chicago (1999), ông chuyển sự chú ý của mình sang điêu khắc sau khi trở về Campuchia vào năm 2002. Năm 2003, ông thành lập nhóm họa sĩ Saklapel và ra mắt triển lãm nổi tiếng Visual Art Open (Nghệ thuật Thị giác Mở) (2005) tại thủ đô Phnom Penh của Campuchia. Ông đã thực hiện tác phẩm điêu khắc Silence (Im lặng) đầu tiên của mình, một cặp liên kết hình dạng phổi dệt từ mây, vào năm 2004.

Artist-Sopheap-Pich

Năm 2005, Pich đã từ bỏ hội họa và quan tâm đến nghệ thuật tạo ra các vật thể ba chiều, tái tạo chúng dưới con mắt của nhà thơ. Ông xử dụng  vật liệu chủ yếu là mây, tre và vãi bố, từ các nguồn bản địa và sử dụng kỹ thuật đan truyền thống.


Pich đã có triển lãm cá nhân tại Tyler Rollins Fine Art, New York (2009 và 2011), Phòng triển lãm Nghệ thuật Henry, Seattle (2011-12) và Bảo tàng Nghệ thuật Metropolitan, New York (2013). Các triển lãm nhóm đáng chú ý tại Trung tâm nghệ thuật đương đại Ke, Thượng Hải (2008); Nghệ thuật Châu Á Fukuoka  lần thứ tư ba năm một lần (2009); Triển lãm nghệ thuật Châu Á Thái Bình Dương lần thứ 6 ba năm một lần; Triển lãm nghệ thuật Queensland, Brisbane, Australia (2009); Singapore hai năm một lần (2011); Documenta 13 (2012); và  triển lãm có tên Các thành phố vô hình, MASS MoCA, North Adams, Massachusetts (2012–13).

images (1)

Pich hiện sống và làm việc tại Phnom Penh.


Studio (xưởng sáng tác) của Sopheap Pich nằm ở rìa phía đông của một lô đất bên cạnh một ao cá, ở cuối con đường được bao quanh bởi những lùm tre và cây xanh tươi tốt nằm ở làng Prek Anh Chanh, cách Phnom Penh khoảng 30 km về phía đông bắc. Nhà điêu khắc làm việc trong một khu vườn rộng 2 ha đầy cây nhiệt đới và một khu vườn đầy hoa tách biệt khỏi tiếng ồn, trừ tiếng nói của 10 nhân viên của ông; ngoài ra còn có hai con chó.


Trên tường của góc sau treo các công cụ ông sử dụng trong nghề của mình: dao, rìu, cưa, dao cạo và những dụng cụ khác. Studio còn được trang trí với bộ sưu tập tranh của ông, tượng  Phật và các tác phẩm của các nghệ sĩ khác có ảnh hưởng đến tác phẩm của ông.


“Tôi đã mua tài sản này hai năm trước. Chỗ này khá xa thành phố, vì tôi không đủ khả năng để mua một lô đất lớn trong nội thành để dựng studio của tôi,” Pich nói. “Nhưng tôi cũng muốn một nơi nào đó yên tĩnh để làm việc.”


Mặc dù thành công, Pich không khuyến khích những người trẻ theo nghề họa sĩ nhưng khuyên họ theo đuổi niềm đam mê của riêng mình trong  lúc đó phải có nghĩa vụ  cho bản thân và gia đình.


“Bạn đừng  mong đợi giàu có từ công việc của một họa sĩ, và công việc không phải là vui vẻ. Thay vào đó, bạn sẽ phải từ bỏ rất nhiều thứ. Những gì tôi đang làm bây giờ là cả niềm đam mê và trách nhiệm của tôi, ” ông nói.


Theo Phnom Penh Post.

2013.3_cu_web-1Sopheap-Pich-Buddha_SCMA_mediumlargecompound02soheap_pich.jpgSopheap-Pich3.jpg

Tác phẩm của trí tưởng tượng


Ad van de Laar sinh tại Someren Hà Lan.

ad-van-de-laar1


Ông bắt đầu sự nghiệp nghệ thuật của mình với những tác phẩm hội họa bằng bút chì phấn màu.

ad-van-de-laar3


Sau nhiều cuộc triển lảm thành công về tranh chân dung tĩnh vật và phong cảnh ở Hà Lan và nhiều quốc gia khác, ông bắt đầu tìm kiếm một mô típ hoàn toàn mới và khác lạ. Thế là, bằng màu sắc đường nét và chuyển động những bức tranh bằng sơn acryl, một loại sơn chóng khô, mô tả những hình ảnh chỉ có trong trí tưởng tượng ra đời.

ad-van-de-laar2


Ông không theo bất cứ quy tắc hội họa nào mà phát triển một phong cách hội họa riêng cho chính mình. Phong cách nầy quá độc đáo và có thể xem ông là một họa sĩ tiên phong.

ad-van-de-laar4

Sương lạnh phố khuya / Phi trường chiều mưa


SƯƠNG LẠNH PHỐ KHUYA


Hội chợ xuân năm não năm nào
Nàng đi cùng chị bạn của tôi
Nhí nhảnh tung tăng như con sóc
Trong vườn hoa chỉ một nàng tươi

Hình như tôi bị bùa ngãi ám
Cứ mãi mong được gặp lại nàng
Quê nàng đâu chị bạn tôi chẳng rõ
Hình như đâu ở xứ Tháp Chàm

Trên một chuyến tàu đêm năm ấy
Hình như Ga Bình Thuận nàng lên
Kể tôi nghe thời nàng con gái
Yêu một người rồi bị bỏ quên

Đêm về sáng chập chờn mơ ngủ
Nàng xuống ga nào tôi chẳng hay
Chỗ ngồi nàng chỉ còn hơi lạnh
Sao nỡ nào chẳng nói chia tay

Đêm nay tôi nhớ nàng trằn trọc
Lang thang trên phố vắng khuya rồi
Bỗng thấy nàng ngồi bên vệ cỏ
Thẫn thờ buồn không nói một lời

Tôi trao nàng nụ hôn thắm thiết
Đôi mắt nàng thoáng chút tỉnh tươi
Miệng mỉm cười như tình yêu trở lại
Tôi ôm nàng nhưng nàng biến đâu rồi

Loanh quanh tôi tìm nàng trên phố
Nàng bước ra từ bậc thềm cao
Trắng muốt Sari như đi lễ hội
Môi má phớt hồng ôi đẹp làm sao

Đứng đây nhé, anh về mang xe đến
Em đi đâu anh sẵn sàng đưa
Đi vài bước tôi quay nhìn lại
Chẳng thấy nàng đâu
Chỉ sương lạnh phố khuya.

Nguyễn Khắc Phước


PHI TRƯỜNG CHIỀU MƯA


Phi trường chiều mưa
Tiễn chân người bạn
Bất ngờ em đứng
Trong hàng checking

Em đi Bắc Kinh
Một tuần về lại
Rồi em sẽ gọi
Để báo tin mừng

Sao lạ quá chừng
Những lần gặp trước
Em đều từ khước
Thấy là tránh xa

Rồi anh phải ra
Trước sân gặp bạn
Tỏ bày tình cảm
Trước giờ chia tay

Khi bạn đã bay
Anh quay trở lại
Em vẫn còn đấy
Ngồi trong phòng chờ

Dáng em thẫn thờ
Nhưng không tuyệt vọng
Bị hoản hai giờ
Cà phê đi anh

Áo mưa màu xanh
Hai đứa cùng đội
Mưa rơi dữ dội
Ướt giày của em

Em cho anh tin
Thủ tục ly dị
Hai người đã ký
Chỉ chờ ra tòa

Anh thấy xót xa
Thương em bất hạnh
Bàn tay em lạnh
Bờ môi em nồng

Anh thương em không
Về bên nhau nhé
Duyên mình dù trễ
Vẫn chưa muộn màng

Nước dâng ngập đường
Chân anh sập hố
Té ngay tại chỗ
Ướt lạnh toàn thân

Mà anh chẳng cần
Phải thay quần áo
Bởi đang khô ráo
Thấy mình vừa mơ.

NKP
6/2016

Chiều trên sông Cu Đê

This slideshow requires JavaScript.

Bến thuyền bên sông Ô Lâu và cảnh quê theo QL 49B quận Phong Điền

 

CHUYỆN CON CÚN – Truyện ngắn


Nguyễn Khắc Phước
CHUYỆN CON CÚN
Truyện ngắn

Hồi còn nhỏ, thằng cu Cường nhà tôi nhiều lần đòi nuôi chó nhưng tôi giả lơ vì tôi không thích chó lắm. Hết phổ thông đến đại học, nó túi bụi học hành nên sở thích nuôi chó của nó phải tạm gác. Thế nhưng, khi đã học xong và có việc làm, nó lại hỏi: Sao nhà mình không nuôi chó?

Ở xóm tôi, hầu hết nhà trước đây đều có vườn tược. Ngoài nuôi gà, vịt, hầu như nhà nào cũng có nuôi chó. Nhưng sau khi giải toả để lập khu dân cư mới, nhà vườn biến thành nhà phố, nuôi chó rất bất tiện và mất vệ sinh. Hàng xóm láng giềng đều là người xa lạ, nuôi chó mà không có vườn, lỡ nó sang ỉa trước nhà hàng xóm sẽ bị chửi ngay. Nếu nó chạy ra đường sẽ bị bọn săn chó đánh chết, hoặc có ngày cũng bị công an phạt. (Tôi cũng mong luật cấm chó thả rông được áp dụng nghiêm ngặt để khỏi dẫm phải cứt chó!)

Tôi đã cảnh báo thằng con tôi như vậy nhưng nó không nghe và rồi nó kiếm đâu đó về một con cún rất dễ thương. Nó thích nuôi chó nhưng không biết cách chăm sóc, chỉ thả đấy, và tôi trở thành người nuôi chó bất đắc dĩ. Hằng ngày tôi phải cho chó ăn, dọn phân, lau nước đái, tắm cho chó. Cả nhà biến thành cái chuồng chó, chỗ nào cũng hôi hám.

Mặc dù là chó ta, nhưng chuyện ăn uống cũng rắc rối. Lúc mới bắt về, chỉ cần cơm chan canh, nó cũng xực mấy bát. Vài ngày sau, nó không chịu, phải chuyển qua cơm trộn cá. Được ít bữa, nó chán cơm cá, phải chuyển qua cơm trộn đồ xào. Dù mỗi lần chán ăn, có thể nhịn một hai ngày, nhưng nó cũng lớn rất nhanh.

Gặp lúc nó đang chán cơm trộn đồ xào, đang nhịn hơn một ngày không ăn gì, thì có cô bé hàng xóm bưng qua thết nó một tô xương gà đầy ắp, nó tha hồ gặm đi gặm lại đến hai ngày mới hết.

Kể từ đó, cứ hai ba hôm, cô bé lại mang một tô, khi thì xương gà, khi thì xương vịt, khi thì đầu cá to bự, khi khác thì thịt bò, thịt heo. Con chó nhà tôi mập lên thấy rõ và tôi phải đi hót phân ngày đến hai, ba lần!

– Con bé ấy nhà nào mà trông dễ thương, ăn nói nhỏ nhẹ, lễ phép? Nhà nó có vẻ ăn sang hơn nhà mình nhiều. Tôi hỏi vợ tôi.

– Con Sương, con gái anh Ngọc ở cái nhà ba mê phía bên kia đường, từ nhà mình ngó xéo là thấy. Ông ở xóm nầy gần chục năm rồi mà vô tình quá! Được đó ông.

– Được cái chi?

– Được cái nết của nó. Lại cao ráo dễ thương. Được cái nữa là nó đã tốt nghiệp đại học và đang làm ngân hàng, lương tháng gần ba triệu. Được cái nữa là hàng xóm láng giềng có quen biết, nói chuyện dễ hơn. Được cái nữa là đỡ tốn tiền thuê xe cộ. Được cái nữa là mai mốt sinh đẻ, nó nằm nhà mẹ, mình đi lại dễ dàng…

– Nãy giờ bà nói được được, tôi không hiểu gì hết.

– Thì tôi định nói con bé ấy cho thằng cu lớn nhà mình. Ông không thấy nó được sao?

– Nếu được vậy thì tốt quá. Nhưng nhà người ta là cán bộ cấp côi. Bà không thấy khách khứa tấp nập, ăn uống sung sướng, xe cộ láng coóng, còn nhà mình mới chỉ đủ ăn ba bữa mà đòi môn đăng hộ đối thì sao được. Bỏ qua cái ý nghĩ đó đi. Vã lại, hai đứa có quen biết nhau gì đâu.

– Trời ơi, ông không biết đó thôi. Mỗi lần nó qua, cho chó ăn xong là hỏi: Anh Cường đâu rồi bác? Dạo này ảnh hay đi chơi về khuya quá, bác không la hả? Anh Chương nhà con hồi đó cũng vậy nhưng má con la quá nên không dám đi nữa. Đó, ông thấy con cái gia đình ấy có giáo dục hơn con nhà mình. Ông không biết dạy con gì hết. Nó ưng thằng cu Cường nhà mình rồi đó. Ông là thứ vô tình không biết đó thôi. Con người ta đẹp người đẹp nết như vậy mà ông không ưng thì cũng chịu thôi. Đám ấy quá tốt, còn nói vòng vo gì nữa. Con mình đã lớn rồi…

– Tôi nói không ưng và vòng vo hồi nào?

– Nghe nói bố nó làm quan chức gì lớn lắm ở ngành điện lực. Vậy là có cơ may chuyển thằng con mình qua ngành điện.

– Thằng cu mình học ngành hoá chớ có phải ngành điện đâu. Ngành điện đời nào người ta tuyển kỹ sư hoá hữu cơ.

– Thì ít ra nó cũng kỹ sư. Kỹ sư thì làm gì mà chẳng được. Bạn của ông có người tiến sĩ sử học mà làm giám đốc cảng biển sao ông không nói gì?

– Nói chuyện với bà mất công quá. Thôi được, tôi ô kê, bà làm chi thì làm.

Mọi chuyện vẫn xảy ra bình thường. Con chó nhà tôi hằng ngày thấy Sương đi làm về là vẩy đuôi mừng rỡ. Mỗi lần Sương mang đồ ăn đến là nó nhảy lên liếm vào mặt cô bé. Nó chưa làm vậy với tôi bao giờ. Thằng Cường nhà tôi cũng thỉnh thoảng đứng nói chuyện với Sương trước hiên nhà. Hai đứa có vẻ hợp nhau, tôi nghĩ vậy, đặc biệt con bé luôn cười nói vui vẻ tự nhiên, không chút e thẹn.

Một lần, tôi hỏi Sương:

– Chó nhà con không ăn mấy thứ nầy sao?

– Từ hồi chó nhà con bị mấy thằng săn chó bắt thì nó nhác ăn. Hôm đó nó đang đứng chơi ngay trước cửa nhà thì mấy thằng ấy nhảy vào cầm cây ống nước bằng nhôm đánh nó rồi mang đi. Trời ơi, con khóc húp cả mắt. Ba con chạy đi mấy cửa hàng thịt chó và may mắn tìm được nó chưa chết, chỉ bị thương. Ba con bỏ một trăm ngàn để chuộc nó về. Một thời gian sức khoẻ nó bình phục, chỉ có cái cổ bị gảy xương, bây giờ hơi cong cong, tính của nó cũng hơi lảng lảng. Bây giờ nó chỉ uống sữa, cũng may chỉ thích loại sữa bột nguyên kem là thứ ít tiền. Bác thấy con cứ cầm cái tô chạy theo nó dỗ như là dỗ trẻ lên ba nhưng nó không thèm ngó vào tô có thứ gì.

Rồi nhà anh Ngọc lên thêm một tầng và làm mới hết mặt tiền. Nhà chỉ có bốn người, vậy là mỗi người một tầng. Không hiểu làm chi cho to vậy?

Con chó đực nhà tôi cũng đã làm quen được với con chó cái nhà ấy và hai con thỉnh thoảng qua lại chơi với nhau mỗi khi được thả.

Một tuần sau thấy nhà anh Ngọc treo đèn kết hoa, tôi hỏi vợ tôi chuyện gì vậy. Bà nói:

– Đám cưới con bé Sương con anh Ngọc, nó thường mang thức ăn cho chó nhà mình đấy.

Bà vợ tôi chỉ trả lời vậy thôi và không nói gì nữa, không nói được cũng không nói mất. Tôi cũng làm thinh.

Mặc dù hàng xóm láng giềng gần chục năm, nhưng vợ chồng tôi chưa quan hệ nhiều lắm với gia đình ấy nên không được mời. Người ta nói “gần nhà mà xa cửa ngõ” để chỉ mối quan hệ lạnh nhạt không nên có giữa những người hàng xóm láng giềng, bởi vì quan hệ xóm giềng là mối quan hệ “tắt lửa tối đèn có nhau”. Thế nhưng khi làng xóm bị giải tỏa, bà con xóm giềng mỗi người tứ tán một phương, lại bắt đầu làm quen với hàng xóm mới (đa phần đều là người giàu có mua lại đất của người bị giải tỏa), phải sống kiểu “đèn nhà ai nấy rạng”, mới thấy hết ý nghĩa của câu đó.

Một ngày sau đám cưới, con chó nhà tôi biếng ăn, suốt ngày cứ nhìn sang nhà Sương.

Hôm sau, nó được mở xích, và ngay khi nó phóng ra, hai tay săn chó đi xe máy ập đến, đập vào đầu nó bằng một cây sắt và cầm cổ xách đi mất.

Ba ngày sau đám cưới, Sương trở về nhà. Buổi tối, Sương bưng qua nhà tôi một tô đầy xương gà, vui vẻ kêu “ki ki”. Tôi ái ngại nói:

– Nó bị người ta đập chết mang đi rồi, con ơi.

– Trời ơi !

Tôi thấy Sương tiu nghỉu bưng tô xương gà trở về, vừa đi vừa khịt mũi, dường như cô ấy khóc. Nhưng Sương không bưng tô xương vào nhà mình mà đi vào con hẻm phía sau nhà, có lẽ để cho con chó khác ăn.

Nguyễn Khắc Phước

Đầm Lập An, Lăng Cô, TT- Huế 15/8/2015

OLYMPUS DIGITAL CAMERA

OLYMPUS DIGITAL CAMERA

OLYMPUS DIGITAL CAMERA

OLYMPUS DIGITAL CAMERA

OLYMPUS DIGITAL CAMERA

OLYMPUS DIGITAL CAMERA

OLYMPUS DIGITAL CAMERA

OLYMPUS DIGITAL CAMERA

OLYMPUS DIGITAL CAMERA

OLYMPUS DIGITAL CAMERA

OLYMPUS DIGITAL CAMERA

OLYMPUS DIGITAL CAMERA

OLYMPUS DIGITAL CAMERA

OLYMPUS DIGITAL CAMERA

OLYMPUS DIGITAL CAMERA

OLYMPUS DIGITAL CAMERA

OLYMPUS DIGITAL CAMERA

OLYMPUS DIGITAL CAMERA

OLYMPUS DIGITAL CAMERA

OLYMPUS DIGITAL CAMERA

OLYMPUS DIGITAL CAMERA

OLYMPUS DIGITAL CAMERA

Tác phẩm điêu khắc bằng cành cây

Learning Curve-001


Patrick Dougherty sinh năm 1945 ở Oklahoma, sinh sống ở North Carolina, lấy bằng Cử nhân tiếng Anh năm 1967 ở Đại học North Carolina và Thạc sĩ ngành quản trị bệnh viện năm 1969 tại Đại học Iowa. Sau đó, ông quay lại Đại học North Carolina để học về lịch sử mỹ thuật và điêu khắc.

Sẵn có năng khiếu về nghề mộc và tình yêu thiên nhiên, Patrick bắt đầu nghiên cứu kỹ thuật xây dựng sơ khai và thử dùng cây con làm chất liệu. Năm 1982 tác phẩm đầu tiên của ông có tên Maple Body Wrap được trưng bày trong cuộc triển lảm của Hội Mỹ thuật North Carolina tổ chức hai năm một lần.

Tác phẩm của ông chuyển từ cỡ nhỏ trên bệ đến quy mô tượng đài. Trên 30 năm qua, ông đã có trên 250 tác phẩm được trưng bày tại nhiều nơi trên thế giới: Tô Cách Lan (Scotland), Nhật, Bỉ và khắp Hoa Kỳ và ông đã nhận rất nhiều giải thưởng.

Để hoàn thành một tác phẩm thường phải mất gần cả tháng với sự giúp đỡ của nhiều người hâm mộ. Họ vào rừng chặt cây và chở về địa điểm bằng xe tải. Tuy nhiên, vì làm bằng những cây nhỏ và chịu mưa nắng nên chúng chỉ tồn tại từ một đến hai năm.

Tác phẩm điêu khắc của ông hấp dẫn từ người gìa đến trẻ con bởi chúng trông tựa như những tổ chim phóng lớn gợi người xem nhớ một miền quê yên bình thuở thiếu thời hoặc như những ngôi nhà của các bộ tộc ở châu Phi kích thích sự khám phá và trí tưởng tượng.

Theo CBS. NEWS

Childhood Dreams-001

bio_holyrope

Childhood Dreams-001

Sortie de Cave-001

Summer Palace-001

p.d.-Just_Around_Summer-590

Out of the Box-001